Đời Sống

Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường

Tôi hốt hoảng bấm chuông cửa hỏi nguyên do thì thấy bà nội giận dỗi bảo: “Cháu dâu mất bình tĩnh rồi!”. Nhưng tôi có làm gì có lỗi với anh không?!?

Chẳng hiểu sao chỉ vài tháng trước khi cưới, tôi đã thấy cuộc sống hồng hào hẳn lên, vì được gia đình chồng chiều chuộng, chi tiêu cũng thoải mái không phải suy nghĩ. Hai bên nhà ông bà ngoại cách nhau hơn 4km, sáng đi làm mẹ chồng mua đồ ăn sẵn, trưa chồng đưa đi ăn uống cà phê, ở buổi tối cô ấy giúp nấu ăn và dọn dẹp, tôi chỉ cần là một công chúa!

Tuy nhiên, giờ màu hồng dần ngả sang màu tím, tôi mới bắt đầu thấm thía lời dặn của mẹ ruột “khác nào đau lòng”. Hóa ra cuộc sống sau hôn nhân của tôi êm đềm vì nhà chồng bao năm như vậy, có điều kiện nên thuê người giúp việc thay, cây cối trong nhà không phải chăm. Gia đình toàn là người có quan hệ ngoại giao nên chuyện cơm nước không quan trọng, đến bữa tối mẹ chồng tôi vẫn tất bật đi chợ!

Chính vì vậy tôi dần dần phát hiện ra nhà chồng là người giỏi “giao du” nhất, thái độ lúc nào cũng ân cần, nhưng sự thật trong thâm tâm lại không phải như vậy! Bữa sáng nóng hổi trên bàn, tiện thể đi chợ mua cho tôi, mẹ chồng tôi vừa bê đồ ăn ra làm sẵn rồi cười bảo tôi ăn khiến tôi lầm tưởng bà thương con dâu. -làm rất nhiều. Bố mẹ chồng chưa bao giờ hỏi tôi đi đâu, tưởng tôi thoải mái nhưng thực ra họ không quan tâm. Tiền tôi tự kiếm ra, giữ cho riêng mình, không đưa hay cho mẹ chồng, tưởng là tốt nhưng sau này mới biết gia đình chồng cũng không muốn cho tôi bất cứ thứ gì. !

Tôi chỉ là một người xa lạ quen thuộc đến sống trong ngôi nhà của họ, nên việc tôi có hay không cũng không quan trọng …

Bà nội chồng xuống núi nhờ tôi đưa đi khám, đến tối mẹ chồng vứt hết đồ đạc ra đường - Ảnh 1.

(Hình minh họa)

Tôi bắt đầu ít cười nói hơn, giao tiếp cẩn thận hơn khi ở nhà. Mẹ chồng tôi thường nhắc tôi phải luôn tươi cười với mọi người xung quanh bất kể tâm trạng tốt hay xấu, khách đến nhà là người hoạt bát, nhanh nhẹn nói nhanh để người khác có thiện cảm. Mấy lần tôi xoay sở được nhưng sau đó, tôi tránh mặt mỗi khi có khách đến nhà, đi làm, tôi cũng tranh thủ đứng trong phòng xem không có người thì phóng xe đi, đỡ phải nói. xin chào và nói chuyện như một món quà cho những người hàng xóm rảnh rỗi. nhàn rỗi.

Hôm qua, bà nội chồng tôi ở quê lên Hà Nội khám bệnh, tôi có nghe chồng nói bà quê ở trên núi với gia đình nên khá khó tính và cổ hủ. Bỗng sáng hôm qua mẹ chồng gọi điện bảo trưa về ăn cơm, ngoại trừ tôi phải về nhà vì bà nội già yếu cần người chăm. Tôi tức giận định nói có người giúp việc ở nhà nhưng lại nhớ con dâu nhỏ như người phụ trong nhà chồng nên tôi đành ngậm ngùi đáp lại.

Bà nội sống trên núi nhưng vẫn ăn mặc chỉnh tề, đeo trang sức quý phái chứ không quê mùa như tôi nghĩ. Chuyện kể rằng khi còn trẻ, bà nội và ông ngoại của cô đã mở khách sạn đầu tiên trên phố núi cách đây hơn 30 năm, công việc làm ăn phát đạt nên con cháu bây giờ cũng được hưởng phúc. Bà chỉ an dưỡng cho tuổi già, lại còn có người hầu hạ bà từ sáng đến tối, tôi biết vậy nên cũng hơi lo khi phải về chăm cháu.

Cũng may là cô ấy không chê bai gì khi tôi mời cô ấy đi ăn cháo. Ăn xong, cô ấy ngồi nghỉ ngơi, uống thuốc rồi bảo tôi chuẩn bị cho cô ấy một bộ quần áo đẹp để làm thủ tục nhập viện. Tôi chết điếng vì nghĩ chỉ cần chiều bà chăm sóc, hóa ra mẹ chồng cố tình im lặng để giao cho con dâu trách nhiệm đưa bà nội đi khám! Tôi vội vàng gọi điện cho sếp để xin nghỉ với lý do đột xuất, cũng may là sếp không làm lung tung. Sau khi đưa cô ấy lên xe, cô ấy nói say, tôi phải mượn xe máy của hàng xóm để đưa cô ấy ra viện. Cô ấy luôn chỉ trích tôi lái xe quá nhanh, quá nhanh và hét lên giữa đường rằng “Mày định giết nó” khiến tôi cảm thấy rất kinh khủng.

Sau khi đến bệnh viện, tôi ngồi với cô ấy chờ lấy số khám, cô ấy gác chân lên ghế nói chuyện với một ông già khác bên cạnh. Gần đến lượt tôi, tôi có điện thoại có việc, tôi cho cô ấy số điện thoại bảo nếu y tá gọi thì cô ấy vào trong khám cho tôi, tôi chạy ra ngoài một chút. Cuộc điện thoại kéo dài một lúc, nửa tiếng sau tôi mới về, giật mình khi không thấy chị đâu. Hỏi khắp nơi, người ta bảo chị đã ra khỏi cổng, nhờ bác bảo vệ cho xem camera thì chị đã bắt taxi về rồi. Tôi lao ra bãi gửi xe, chỉ vì mượn xe nên không nhớ biển số, cầm tờ vé trên tay đứng giữa hàng trăm xe khiến tôi choáng váng. Sau 1 tiếng, cuối cùng tôi cũng tìm được xe, phóng như bay về nhà, vừa kịp khỏi tắc đường, lê lết đến nơi.

Loay hoay trả xe cho hàng xóm, tôi thấy toàn bộ đồ đạc của mình đã vứt trên vỉa hè, cả vali, quần áo và nước hoa, đồ trang điểm, dép … Cổng nhà đóng chặt, khóa điện tử mà tôi có. Nhập mã cũng sai. Tôi sợ quá bấm chuông ầm ĩ, gọi bố mẹ chồng và quản gia ra mở cửa. Chờ mãi không thấy ai ra, tôi run rẩy gọi điện cho chồng thì anh không biết chuyện gì đang xảy ra, anh vẫn đang ở công ty và chưa về.

Tôi định khóc thì bà nội vừa mở cửa sổ vừa chửi mấy câu khiến tôi choáng váng: “Con ơi! “Cô là loại cháu dâu mất bình tĩnh, đưa đi khám bệnh rồi bỏ mặc, tôi chết cô không quan tâm. Tưởng tôi quê nên cô. bắt nạt, đúng rồi, cậu không quan tâm đến cô ấy, đồ tồi! “. Hóa ra sau khi về nhà, cô ấy đã tức giận nói với bố mẹ chồng chuyện nhập viện, mặc dù rõ ràng tôi không có lỗi nhưng cô ấy đã biến tôi thành đứa trẻ vô tâm và xấu xa, bỏ mặc cô ấy ở bệnh viện. Tôi ngồi dưới đất, cười nhạt. Thậm chí, họ còn vứt đồ đạc của tôi, ném tôi ra đường như chưa từng sống chung một nhà …

Vừa rồi, baonangluong.info đã gửi tới các bạn chi tiết về chủ đề “Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường
❤️️”. Hi vọng với thông tin hữu ích mà bài viết “Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường
” mang lại sẽ giúp các bạn trẻ quan tâm hơn về “Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường
[ ❤️️❤️️ ]” hiện nay. Hãy cùng baonangluong.info phát triển thêm nhiều bài viết hay về “Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường
” bạn nhé.

Xem Thêm:  6 bước cơ bản giúp bạn tạo ngân sách tài chính với bạn đời

Bài viết “Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường
” được đăng bởi vào ngày 2022-06-17 15:37:59. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại baonangluong.info

Nguồn: afamily.vn

Xem thêm về Bà nội chồng trên núi xuống nhờ tôi đưa đi khám, tối về mẹ chồng quẳng hết đồ đạc của tôi ra đường
#Bà #nội #chồng #trên #núi #xuống #nhờ #tôi #đưa #đi #khám #tối #về #mẹ #chồng #quẳng #hết #đồ #đạc #của #tôi #đường

0

Tôi hoảng hốt bấm chuông cửa hỏi lý do thì thấy bà nội chồng tức giận bảo tôi là “Cháu dâu mất nết!”. Nhưng tôi có làm gì sai với bà đâu cơ chứ?!?

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9yx5jq2’) });
Chị chồng tặng 20 triệu mừng tôi đi đẻ, 1 tháng sau chị thản nhiên đòi lại ngay giữa tiệc cúng mụ với lý do làm tôi “xỉu ngang” Bạn trai mới quen đòi “bao” tiệc sinh nhật mẹ tôi, nhưng đến khi trả tiền thì anh lại hỏi tôi đưa ví khiến cả gia đình chấn động Bà hàng xóm suốt ngày dọa con tôi là “Có em út thì chị lớn ra rìa”, mẹ chồng liền đáp trả một câu sâu cay khiến hàng xóm tịt mít 

Chả hiểu sao vừa mấy tháng trước cưới xong tôi thấy cuộc sống màu hồng lắm, vì gia đình chồng cưng chiều, chi tiêu cũng thoải mái chẳng phải nghĩ ngợi. 2 bên nhà nội ngoại cách nhau có hơn 4km, sáng đi làm mẹ chồng mua đồ ăn sẵn cho, trưa chồng đón đi ăn uống cafe, tối về có giúp việc nấu cơm dọn dẹp, tôi chỉ việc làm công chúa mà thôi!Ấy vậy mà bây giờ màu hồng dần chuyển sang màu tím tái, khi tôi bắt đầu thấm thía lời dặn của mẹ ruột là “khác máu tanh lòng”. Hóa ra cuộc sống hậu kết hôn của tôi êm đềm vì nhà chồng vốn dĩ bao năm qua vẫn thế, có điều kiện nên toàn thuê giúp việc làm thay, cây cối trong nhà cũng không phải đụng tay chăm sóc. Nhà toàn người đi ngoại giao quan hệ làm ăn đối tác nên cơm nước cũng không quan trọng, giờ cơm tối mẹ chồng tôi còn bận đi shopping cơ!Thế nên tôi dần phát hiện ra cả nhà chồng giỏi nhất là “xã giao”, thái độ lúc nào cũng ân cần chu đáo nhưng sự thật trong lòng họ không phải thế! Những bữa sáng nóng hổi trên bàn là giúp việc tiện tay đi chợ mua về cho tôi, mẹ chồng chỉ đổ ra bát đĩa sẵn rồi cười bảo tôi ăn khiến tôi tưởng nhầm bà thương con dâu lắm. Bố mẹ chồng không bao giờ tra hỏi tôi đi đâu làm gì, tôi tưởng là thoải mái nhưng thực ra là họ chẳng quan tâm. Tiền nong tôi làm ra tự tiêu tự giữ không phải biếu hay nộp mẹ chồng, tôi tưởng vậy là sướng nhưng sau mới biết gia đình chồng cũng chẳng muốn cho tôi cái gì!Tôi chỉ là người lạ quen mặt đến sống nhờ trong nhà họ, nên có tôi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì…(Ảnh minh họa)Tôi bắt đầu cười nói ít hơn, giao tiếp cẩn trọng hơn khi ở nhà. Mẹ chồng hay nhắc tôi phải luôn cười vui với mọi người xung quanh bất kể tâm trạng tốt xấu, khách đến nhà thì hoạt bát lên, nhanh mồm nhanh miệng cho người khác có cảm tình. Vài lần tôi gượng được, nhưng sau thì tôi tránh né mỗi lúc có khách tới nhà, đi làm cũng cố đứng trên phòng ngó nghiêng xem vắng người mới phóng xe đi, đỡ phải chào hỏi nói chuyện làm quà với những người hàng xóm rảnh rỗi.Hôm qua bà nội chồng ở quê xuống Hà Nội khám bệnh, tôi nghe ông xã nói bà sống ở bản gì trên núi với gia đình bác cả nên khá khó tính và cổ hủ. Tự dưng sáng qua mẹ chồng gọi bảo trưa cả nhà đi ăn, trừ tôi phải về nhà vì bà nội già yếu cần có người chăm sóc. Tôi bức xúc định bảo ở nhà có giúp việc rồi, nhưng kịp nhớ ra phận con dâu nhỏ bé như người thừa trong gia đình chồng nên ngậm ngùi đáp vâng ạ.Bà nội ở trên núi nhưng ăn mặc vẫn gọn gàng sạch sẽ, đeo trang sức quý phái đầy người chứ không đến nỗi quê mùa như tôi tưởng. Nghe bảo hồi trẻ bà với ông mở cái khách sạn đầu tiên trên phố núi từ cách đây hơn 30 năm, kinh doanh phát đạt nên giờ con cháu cũng hưởng phúc lây. Bà chỉ nghỉ ngơi dưỡng già cũng có người phục vụ từ sáng đến tối, tôi biết vậy nên cũng hơi lo lắng khi phải về chăm bà.May mắn sao bà không chê trách điều gì lúc tôi mời bà ăn cháo. Ăn xong bà ngồi nghỉ ngơi uống thuốc, rồi bảo tôi chuẩn bị bộ đồ đẹp cho bà lên viện. Tôi ngớ người ra tưởng chỉ cần chăm bà mỗi buổi trưa, hóa ra mẹ chồng cố ý im lặng để giao con dâu trọng trách đưa bà nội đi khám! Tôi vội gọi cho sếp xin nghỉ với lý do đột xuất, may quá sếp cũng không vặn vẹo gì. Đưa bà lên xe ô tô xong bà kêu say, tôi lại phải đi mượn xe máy nhà hàng xóm để đèo bà ra viện. Bà luôn miệng chê tôi đi xóc quá, phóng nhanh quá, còn gào lên giữa đường rằng “Mày định giết bà” khiến tôi xấu hổ kinh khủng.Tới viện xong tôi ngồi cùng bà chờ khám theo số, bà gác hẳn chân lên ghế bắt chuyện với một cụ già khác bên cạnh. Gần tới lượt thì tôi có điện thoại công việc, tôi đưa số cho bà dặn nếu y tá gọi thì bà cứ vào trong khám, tôi chạy ra ngoài một chút. Cuộc điện thoại hơi lâu nên nửa tiếng sau tôi mới quay lại được, giật mình khi không thấy bà đâu. Hỏi han khắp nơi thì người ta chỉ cho tôi bà đã bỏ ra cổng, hỏi bảo vệ xem camera thì bà đã bắt taxi về rồi. Tôi vội chạy ra bãi gửi xe, chỉ vì xe mượn nên tôi không nhớ biển số, cầm cái vé trên tay đứng giữa hàng trăm chiếc xe khiến tôi hoa mắt. 1 tiếng sau tôi mới tìm được xe, phóng như bay về nhà thì đúng giờ tan tầm đường tắc, lê lết mãi mới về đến nơi.Loay hoay trả xe cho bác hàng xóm xong thì tôi thấy đồ đạc của mình đã bị quăng hết ra vỉa hè, cả vali quần áo lẫn nước hoa, son phấn, dép guốc… Cổng nhà đóng chặt, khóa điện tử mà tôi bấm mã cũng bị sai. Hoảng quá nên tôi bấm chuông ầm ĩ, gọi bố mẹ chồng với giúp việc ra mở cửa. Chờ một lúc lâu không thấy ai ra, tôi run rẩy gọi cho chồng thì anh cũng không biết chuyện gì xảy ra, anh còn đang ở công ty chưa về.Tôi sắp khóc đến nơi thì bà nội chồng mở tung cửa sổ ra, chửi mấy câu khiến tôi choáng váng: “Mày là loại cháu dâu mất nết, đưa bà đi khám bệnh mà bỏ lại bà một mình, tao chết lăn ra đấy mày cũng không quan tâm. Nghĩ tao ở quê ra nên mày bắt nạt đúng không, mày quan tâm gì bà đâu, cái con xấu tính!”. Thì ra sau khi về nhà bà đã tức giận mách với bố mẹ chồng chuyện ở bệnh viện, dù rõ ràng tôi không có lỗi nhưng bà đã lu loa biến tôi thành đứa vô tâm xấu nết, bỏ mặc bà ở viện một mình. Tôi ngồi bệt xuống đất, cười nhạt. Có vậy mà họ cũng quẳng đồ của tôi đi, vứt tôi ra đường như thể chưa từng sống chung một nhà…

Xem Thêm:  "LÀNG ĐẠI GIA" được bảo vệ chặt nhất Cần Thơ, toàn biệt phủ phong cách "không có gì ngoài đất", cổng trước đậu ô tô, cổng sau đậu vài du thuyền vẫn còn rộng

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonekvrtvxfx’) });
Theo Nhịp Sống Việt Copy linkLink bài gốc Lấy linkhttp://nhipsongviet.toquoc.vn/tim-kiem.htm?keywords=B%c3%a0+n%e1%bb%99i+ch%e1%bb%93ng+tr%c3%aan+n%c3%bai+xu%e1%bb%91ng+nh%e1%bb%9d+t%c3%b4i+%c4%91%c6%b0a+%c4%91i+kh%c3%a1m%2c+t%e1%bb%91i+v%e1%bb%81+m%e1%ba%b9+ch%e1%bb%93ng+qu%e1%ba%b3ng+h%e1%ba%bft+%c4%91%e1%bb%93+%c4%91%e1%ba%a1c+c%e1%bb%a7a+t%c3%b4i+ra+%c4%91%c6%b0%e1%bb%9dng

Chị chồng tặng 20 triệu mừng tôi đi đẻ, 1 tháng sau chị thản nhiên đòi lại ngay giữa tiệc cúng mụ với lý do làm tôi “xỉu ngang”

#Bà #nội #chồng #trên #núi #xuống #nhờ #tôi #đưa #đi #khám #tối #về #mẹ #chồng #quẳng #hết #đồ #đạc #của #tôi #đường

0

Tôi hoảng hốt bấm chuông cửa hỏi lý do thì thấy bà nội chồng tức giận bảo tôi là “Cháu dâu mất nết!”. Nhưng tôi có làm gì sai với bà đâu cơ chứ?!?

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9yx5jq2’) });
Chị chồng tặng 20 triệu mừng tôi đi đẻ, 1 tháng sau chị thản nhiên đòi lại ngay giữa tiệc cúng mụ với lý do làm tôi “xỉu ngang” Bạn trai mới quen đòi “bao” tiệc sinh nhật mẹ tôi, nhưng đến khi trả tiền thì anh lại hỏi tôi đưa ví khiến cả gia đình chấn động Bà hàng xóm suốt ngày dọa con tôi là “Có em út thì chị lớn ra rìa”, mẹ chồng liền đáp trả một câu sâu cay khiến hàng xóm tịt mít 

Chả hiểu sao vừa mấy tháng trước cưới xong tôi thấy cuộc sống màu hồng lắm, vì gia đình chồng cưng chiều, chi tiêu cũng thoải mái chẳng phải nghĩ ngợi. 2 bên nhà nội ngoại cách nhau có hơn 4km, sáng đi làm mẹ chồng mua đồ ăn sẵn cho, trưa chồng đón đi ăn uống cafe, tối về có giúp việc nấu cơm dọn dẹp, tôi chỉ việc làm công chúa mà thôi!Ấy vậy mà bây giờ màu hồng dần chuyển sang màu tím tái, khi tôi bắt đầu thấm thía lời dặn của mẹ ruột là “khác máu tanh lòng”. Hóa ra cuộc sống hậu kết hôn của tôi êm đềm vì nhà chồng vốn dĩ bao năm qua vẫn thế, có điều kiện nên toàn thuê giúp việc làm thay, cây cối trong nhà cũng không phải đụng tay chăm sóc. Nhà toàn người đi ngoại giao quan hệ làm ăn đối tác nên cơm nước cũng không quan trọng, giờ cơm tối mẹ chồng tôi còn bận đi shopping cơ!Thế nên tôi dần phát hiện ra cả nhà chồng giỏi nhất là “xã giao”, thái độ lúc nào cũng ân cần chu đáo nhưng sự thật trong lòng họ không phải thế! Những bữa sáng nóng hổi trên bàn là giúp việc tiện tay đi chợ mua về cho tôi, mẹ chồng chỉ đổ ra bát đĩa sẵn rồi cười bảo tôi ăn khiến tôi tưởng nhầm bà thương con dâu lắm. Bố mẹ chồng không bao giờ tra hỏi tôi đi đâu làm gì, tôi tưởng là thoải mái nhưng thực ra là họ chẳng quan tâm. Tiền nong tôi làm ra tự tiêu tự giữ không phải biếu hay nộp mẹ chồng, tôi tưởng vậy là sướng nhưng sau mới biết gia đình chồng cũng chẳng muốn cho tôi cái gì!Tôi chỉ là người lạ quen mặt đến sống nhờ trong nhà họ, nên có tôi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì…(Ảnh minh họa)Tôi bắt đầu cười nói ít hơn, giao tiếp cẩn trọng hơn khi ở nhà. Mẹ chồng hay nhắc tôi phải luôn cười vui với mọi người xung quanh bất kể tâm trạng tốt xấu, khách đến nhà thì hoạt bát lên, nhanh mồm nhanh miệng cho người khác có cảm tình. Vài lần tôi gượng được, nhưng sau thì tôi tránh né mỗi lúc có khách tới nhà, đi làm cũng cố đứng trên phòng ngó nghiêng xem vắng người mới phóng xe đi, đỡ phải chào hỏi nói chuyện làm quà với những người hàng xóm rảnh rỗi.Hôm qua bà nội chồng ở quê xuống Hà Nội khám bệnh, tôi nghe ông xã nói bà sống ở bản gì trên núi với gia đình bác cả nên khá khó tính và cổ hủ. Tự dưng sáng qua mẹ chồng gọi bảo trưa cả nhà đi ăn, trừ tôi phải về nhà vì bà nội già yếu cần có người chăm sóc. Tôi bức xúc định bảo ở nhà có giúp việc rồi, nhưng kịp nhớ ra phận con dâu nhỏ bé như người thừa trong gia đình chồng nên ngậm ngùi đáp vâng ạ.Bà nội ở trên núi nhưng ăn mặc vẫn gọn gàng sạch sẽ, đeo trang sức quý phái đầy người chứ không đến nỗi quê mùa như tôi tưởng. Nghe bảo hồi trẻ bà với ông mở cái khách sạn đầu tiên trên phố núi từ cách đây hơn 30 năm, kinh doanh phát đạt nên giờ con cháu cũng hưởng phúc lây. Bà chỉ nghỉ ngơi dưỡng già cũng có người phục vụ từ sáng đến tối, tôi biết vậy nên cũng hơi lo lắng khi phải về chăm bà.May mắn sao bà không chê trách điều gì lúc tôi mời bà ăn cháo. Ăn xong bà ngồi nghỉ ngơi uống thuốc, rồi bảo tôi chuẩn bị bộ đồ đẹp cho bà lên viện. Tôi ngớ người ra tưởng chỉ cần chăm bà mỗi buổi trưa, hóa ra mẹ chồng cố ý im lặng để giao con dâu trọng trách đưa bà nội đi khám! Tôi vội gọi cho sếp xin nghỉ với lý do đột xuất, may quá sếp cũng không vặn vẹo gì. Đưa bà lên xe ô tô xong bà kêu say, tôi lại phải đi mượn xe máy nhà hàng xóm để đèo bà ra viện. Bà luôn miệng chê tôi đi xóc quá, phóng nhanh quá, còn gào lên giữa đường rằng “Mày định giết bà” khiến tôi xấu hổ kinh khủng.Tới viện xong tôi ngồi cùng bà chờ khám theo số, bà gác hẳn chân lên ghế bắt chuyện với một cụ già khác bên cạnh. Gần tới lượt thì tôi có điện thoại công việc, tôi đưa số cho bà dặn nếu y tá gọi thì bà cứ vào trong khám, tôi chạy ra ngoài một chút. Cuộc điện thoại hơi lâu nên nửa tiếng sau tôi mới quay lại được, giật mình khi không thấy bà đâu. Hỏi han khắp nơi thì người ta chỉ cho tôi bà đã bỏ ra cổng, hỏi bảo vệ xem camera thì bà đã bắt taxi về rồi. Tôi vội chạy ra bãi gửi xe, chỉ vì xe mượn nên tôi không nhớ biển số, cầm cái vé trên tay đứng giữa hàng trăm chiếc xe khiến tôi hoa mắt. 1 tiếng sau tôi mới tìm được xe, phóng như bay về nhà thì đúng giờ tan tầm đường tắc, lê lết mãi mới về đến nơi.Loay hoay trả xe cho bác hàng xóm xong thì tôi thấy đồ đạc của mình đã bị quăng hết ra vỉa hè, cả vali quần áo lẫn nước hoa, son phấn, dép guốc… Cổng nhà đóng chặt, khóa điện tử mà tôi bấm mã cũng bị sai. Hoảng quá nên tôi bấm chuông ầm ĩ, gọi bố mẹ chồng với giúp việc ra mở cửa. Chờ một lúc lâu không thấy ai ra, tôi run rẩy gọi cho chồng thì anh cũng không biết chuyện gì xảy ra, anh còn đang ở công ty chưa về.Tôi sắp khóc đến nơi thì bà nội chồng mở tung cửa sổ ra, chửi mấy câu khiến tôi choáng váng: “Mày là loại cháu dâu mất nết, đưa bà đi khám bệnh mà bỏ lại bà một mình, tao chết lăn ra đấy mày cũng không quan tâm. Nghĩ tao ở quê ra nên mày bắt nạt đúng không, mày quan tâm gì bà đâu, cái con xấu tính!”. Thì ra sau khi về nhà bà đã tức giận mách với bố mẹ chồng chuyện ở bệnh viện, dù rõ ràng tôi không có lỗi nhưng bà đã lu loa biến tôi thành đứa vô tâm xấu nết, bỏ mặc bà ở viện một mình. Tôi ngồi bệt xuống đất, cười nhạt. Có vậy mà họ cũng quẳng đồ của tôi đi, vứt tôi ra đường như thể chưa từng sống chung một nhà…

Xem Thêm:  Bị tai nạn gọi chồng ra giúp, vì thói hay ghen vô cớ của anh mà tôi mất oan thêm 100 triệu

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonekvrtvxfx’) });
Theo Nhịp Sống Việt Copy linkLink bài gốc Lấy linkhttp://nhipsongviet.toquoc.vn/tim-kiem.htm?keywords=B%c3%a0+n%e1%bb%99i+ch%e1%bb%93ng+tr%c3%aan+n%c3%bai+xu%e1%bb%91ng+nh%e1%bb%9d+t%c3%b4i+%c4%91%c6%b0a+%c4%91i+kh%c3%a1m%2c+t%e1%bb%91i+v%e1%bb%81+m%e1%ba%b9+ch%e1%bb%93ng+qu%e1%ba%b3ng+h%e1%ba%bft+%c4%91%e1%bb%93+%c4%91%e1%ba%a1c+c%e1%bb%a7a+t%c3%b4i+ra+%c4%91%c6%b0%e1%bb%9dng

Chị chồng tặng 20 triệu mừng tôi đi đẻ, 1 tháng sau chị thản nhiên đòi lại ngay giữa tiệc cúng mụ với lý do làm tôi “xỉu ngang”

#Bà #nội #chồng #trên #núi #xuống #nhờ #tôi #đưa #đi #khám #tối #về #mẹ #chồng #quẳng #hết #đồ #đạc #của #tôi #đường

0

Tôi hoảng hốt bấm chuông cửa hỏi lý do thì thấy bà nội chồng tức giận bảo tôi là “Cháu dâu mất nết!”. Nhưng tôi có làm gì sai với bà đâu cơ chứ?!?

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9yx5jq2’) });
Chị chồng tặng 20 triệu mừng tôi đi đẻ, 1 tháng sau chị thản nhiên đòi lại ngay giữa tiệc cúng mụ với lý do làm tôi “xỉu ngang” Bạn trai mới quen đòi “bao” tiệc sinh nhật mẹ tôi, nhưng đến khi trả tiền thì anh lại hỏi tôi đưa ví khiến cả gia đình chấn động Bà hàng xóm suốt ngày dọa con tôi là “Có em út thì chị lớn ra rìa”, mẹ chồng liền đáp trả một câu sâu cay khiến hàng xóm tịt mít 

Chả hiểu sao vừa mấy tháng trước cưới xong tôi thấy cuộc sống màu hồng lắm, vì gia đình chồng cưng chiều, chi tiêu cũng thoải mái chẳng phải nghĩ ngợi. 2 bên nhà nội ngoại cách nhau có hơn 4km, sáng đi làm mẹ chồng mua đồ ăn sẵn cho, trưa chồng đón đi ăn uống cafe, tối về có giúp việc nấu cơm dọn dẹp, tôi chỉ việc làm công chúa mà thôi!Ấy vậy mà bây giờ màu hồng dần chuyển sang màu tím tái, khi tôi bắt đầu thấm thía lời dặn của mẹ ruột là “khác máu tanh lòng”. Hóa ra cuộc sống hậu kết hôn của tôi êm đềm vì nhà chồng vốn dĩ bao năm qua vẫn thế, có điều kiện nên toàn thuê giúp việc làm thay, cây cối trong nhà cũng không phải đụng tay chăm sóc. Nhà toàn người đi ngoại giao quan hệ làm ăn đối tác nên cơm nước cũng không quan trọng, giờ cơm tối mẹ chồng tôi còn bận đi shopping cơ!Thế nên tôi dần phát hiện ra cả nhà chồng giỏi nhất là “xã giao”, thái độ lúc nào cũng ân cần chu đáo nhưng sự thật trong lòng họ không phải thế! Những bữa sáng nóng hổi trên bàn là giúp việc tiện tay đi chợ mua về cho tôi, mẹ chồng chỉ đổ ra bát đĩa sẵn rồi cười bảo tôi ăn khiến tôi tưởng nhầm bà thương con dâu lắm. Bố mẹ chồng không bao giờ tra hỏi tôi đi đâu làm gì, tôi tưởng là thoải mái nhưng thực ra là họ chẳng quan tâm. Tiền nong tôi làm ra tự tiêu tự giữ không phải biếu hay nộp mẹ chồng, tôi tưởng vậy là sướng nhưng sau mới biết gia đình chồng cũng chẳng muốn cho tôi cái gì!Tôi chỉ là người lạ quen mặt đến sống nhờ trong nhà họ, nên có tôi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì…(Ảnh minh họa)Tôi bắt đầu cười nói ít hơn, giao tiếp cẩn trọng hơn khi ở nhà. Mẹ chồng hay nhắc tôi phải luôn cười vui với mọi người xung quanh bất kể tâm trạng tốt xấu, khách đến nhà thì hoạt bát lên, nhanh mồm nhanh miệng cho người khác có cảm tình. Vài lần tôi gượng được, nhưng sau thì tôi tránh né mỗi lúc có khách tới nhà, đi làm cũng cố đứng trên phòng ngó nghiêng xem vắng người mới phóng xe đi, đỡ phải chào hỏi nói chuyện làm quà với những người hàng xóm rảnh rỗi.Hôm qua bà nội chồng ở quê xuống Hà Nội khám bệnh, tôi nghe ông xã nói bà sống ở bản gì trên núi với gia đình bác cả nên khá khó tính và cổ hủ. Tự dưng sáng qua mẹ chồng gọi bảo trưa cả nhà đi ăn, trừ tôi phải về nhà vì bà nội già yếu cần có người chăm sóc. Tôi bức xúc định bảo ở nhà có giúp việc rồi, nhưng kịp nhớ ra phận con dâu nhỏ bé như người thừa trong gia đình chồng nên ngậm ngùi đáp vâng ạ.Bà nội ở trên núi nhưng ăn mặc vẫn gọn gàng sạch sẽ, đeo trang sức quý phái đầy người chứ không đến nỗi quê mùa như tôi tưởng. Nghe bảo hồi trẻ bà với ông mở cái khách sạn đầu tiên trên phố núi từ cách đây hơn 30 năm, kinh doanh phát đạt nên giờ con cháu cũng hưởng phúc lây. Bà chỉ nghỉ ngơi dưỡng già cũng có người phục vụ từ sáng đến tối, tôi biết vậy nên cũng hơi lo lắng khi phải về chăm bà.May mắn sao bà không chê trách điều gì lúc tôi mời bà ăn cháo. Ăn xong bà ngồi nghỉ ngơi uống thuốc, rồi bảo tôi chuẩn bị bộ đồ đẹp cho bà lên viện. Tôi ngớ người ra tưởng chỉ cần chăm bà mỗi buổi trưa, hóa ra mẹ chồng cố ý im lặng để giao con dâu trọng trách đưa bà nội đi khám! Tôi vội gọi cho sếp xin nghỉ với lý do đột xuất, may quá sếp cũng không vặn vẹo gì. Đưa bà lên xe ô tô xong bà kêu say, tôi lại phải đi mượn xe máy nhà hàng xóm để đèo bà ra viện. Bà luôn miệng chê tôi đi xóc quá, phóng nhanh quá, còn gào lên giữa đường rằng “Mày định giết bà” khiến tôi xấu hổ kinh khủng.Tới viện xong tôi ngồi cùng bà chờ khám theo số, bà gác hẳn chân lên ghế bắt chuyện với một cụ già khác bên cạnh. Gần tới lượt thì tôi có điện thoại công việc, tôi đưa số cho bà dặn nếu y tá gọi thì bà cứ vào trong khám, tôi chạy ra ngoài một chút. Cuộc điện thoại hơi lâu nên nửa tiếng sau tôi mới quay lại được, giật mình khi không thấy bà đâu. Hỏi han khắp nơi thì người ta chỉ cho tôi bà đã bỏ ra cổng, hỏi bảo vệ xem camera thì bà đã bắt taxi về rồi. Tôi vội chạy ra bãi gửi xe, chỉ vì xe mượn nên tôi không nhớ biển số, cầm cái vé trên tay đứng giữa hàng trăm chiếc xe khiến tôi hoa mắt. 1 tiếng sau tôi mới tìm được xe, phóng như bay về nhà thì đúng giờ tan tầm đường tắc, lê lết mãi mới về đến nơi.Loay hoay trả xe cho bác hàng xóm xong thì tôi thấy đồ đạc của mình đã bị quăng hết ra vỉa hè, cả vali quần áo lẫn nước hoa, son phấn, dép guốc… Cổng nhà đóng chặt, khóa điện tử mà tôi bấm mã cũng bị sai. Hoảng quá nên tôi bấm chuông ầm ĩ, gọi bố mẹ chồng với giúp việc ra mở cửa. Chờ một lúc lâu không thấy ai ra, tôi run rẩy gọi cho chồng thì anh cũng không biết chuyện gì xảy ra, anh còn đang ở công ty chưa về.Tôi sắp khóc đến nơi thì bà nội chồng mở tung cửa sổ ra, chửi mấy câu khiến tôi choáng váng: “Mày là loại cháu dâu mất nết, đưa bà đi khám bệnh mà bỏ lại bà một mình, tao chết lăn ra đấy mày cũng không quan tâm. Nghĩ tao ở quê ra nên mày bắt nạt đúng không, mày quan tâm gì bà đâu, cái con xấu tính!”. Thì ra sau khi về nhà bà đã tức giận mách với bố mẹ chồng chuyện ở bệnh viện, dù rõ ràng tôi không có lỗi nhưng bà đã lu loa biến tôi thành đứa vô tâm xấu nết, bỏ mặc bà ở viện một mình. Tôi ngồi bệt xuống đất, cười nhạt. Có vậy mà họ cũng quẳng đồ của tôi đi, vứt tôi ra đường như thể chưa từng sống chung một nhà…

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonekvrtvxfx’) });
Theo Nhịp Sống Việt Copy linkLink bài gốc Lấy linkhttp://nhipsongviet.toquoc.vn/tim-kiem.htm?keywords=B%c3%a0+n%e1%bb%99i+ch%e1%bb%93ng+tr%c3%aan+n%c3%bai+xu%e1%bb%91ng+nh%e1%bb%9d+t%c3%b4i+%c4%91%c6%b0a+%c4%91i+kh%c3%a1m%2c+t%e1%bb%91i+v%e1%bb%81+m%e1%ba%b9+ch%e1%bb%93ng+qu%e1%ba%b3ng+h%e1%ba%bft+%c4%91%e1%bb%93+%c4%91%e1%ba%a1c+c%e1%bb%a7a+t%c3%b4i+ra+%c4%91%c6%b0%e1%bb%9dng

Chị chồng tặng 20 triệu mừng tôi đi đẻ, 1 tháng sau chị thản nhiên đòi lại ngay giữa tiệc cúng mụ với lý do làm tôi “xỉu ngang”

Rate this post

Trương Kiên

Là một blogger của Báo Năng lượng, tôi muốn truyền cảm hứng cho mọi người bằng cách chia sẻ thông tin. Tôi thích kết nối với độc giả, nhà văn, thương hiệu và doanh nghiệp. Tôi tin rằng bất cứ điều gì đáng làm đều đáng được chia sẻ và chúng ta cùng nhau trở thành một phần của thế giới rộng lớn tuyệt vời này.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button